Hạnh phúc không có một tiêu chuẩn nhất định!
Không ai có thể nói rõ mình có bao nhiêu
tiền, hay có bao nhiêu quyền lực để có thể nói rằng đã hạnh phúc. Cũng không ai
có thể nói rõ rằng mình có bao nhiêu người thân, có bao nhiêu con cái, có bao
nhiêu bạn bè để có thể nói rằng đã hạnh phúc. Cũng không ai có thể nói rõ là nhận
được bao nhiêu tình cảm mới thì mới được gọi là (được) hạnh phúc,... Hạnh phúc
hoàn toàn là ở hành vi cá nhân, vĩnh viễn không có một tiêu chuẩn nhất định. Hạnh
phúc thực ra chính là một thứ cảm giác của con người, mỗi người đều có thể có
được hạnh phúc, chỉ cần trong lòng bạn cảm thấy hạnh phúc là đủ.
Tôi đã từng đọc một câu chuyện khiến tôi
rất cảm động: Có một người bây giờ đã trở thành một người giàu có, nhưng ông ta
lại rất có thích những viên kẹo. Thì ra, ông ta sinh ra và lớn lên trong một
gia đình rất nghèo khổ. Một lần đang đi trên đường, có một người hảo tâm đã cho
ông ta một viên kẹo. Sau này nhớ lại tình cảnh lúc đó, ông ta không biết cái thứ
hương vị đó gọi là ngọt, chỉ là cảm thấy một thứ hạnh phúc mà từ trước tới nay
chưa từng có. Sau này, đứa bé nghèo khổ ngày đó đã dựa vào nỗ lực của bản thân
và trở thành một triệu phú, và cũng là một nhà từ thiện nổi tiếng khắp nơi. Ông
ta nói: “mỗi khi giúp đỡ một ai đó, tôi đều nhớ đến viên kẹo lúc xưa, thì tôi lại
rất cảm kích cái người tốt bụng đó đã cho tôi viên kẹo. Một viên kẹo tuy chỉ
đem lại cảm cảm giác ngọt nơi miệng lưỡi, nhưng tấm lòng lương thiện của người
đó đã in sâu (đậm) trong tâm chí tôi.” Ông ấy nói, bây giờ ông ấy ăn uống thứ
gì cũng không có được cái cảm giác ngọt ngào đến tận trong tâm kia, chỉ có làm
nhiều việc tốt, báo đáp xã hội, mới có thể tìm thấy được cái cảm giác ngọt ngào
như lúc lần đầu tiên được ăn viên kẹo.
Tôi có một người hàng xóm, chồng của cô ấy
là người có mới nới cũ, đòi ly hôn. Lúc ly hôn cô ấy chỉ có một mong muốn là được
nuôi đứa con trai. Cô ấy có thu nhập rất thấp, nhưng trên khuôn mặt thì luôn nở
những nụ cười, nụ cười đó không phải giả vờ mà có. Cô ấy nói, chỉ cần nhìn thấy
khuôn mặt vui tươi của đứa con, thì cô ấy đã cảm thấy mình là người hạnh phúc
nhất thế gian. Đối với cô ấy mà nói, hạnh
phúc chính là được nhìn thấy khuôn mặt vui tươi của đứa con.
Đối với tôi mà nói, hạnh phúc là gì ư?
Đó là được đọc một cuốn sách hay, là được cùng bạn bè nói chuyện về một chủ đề
thú vị, là được từ trong nguồn thu nhập không nhiều của mình lấy ra những đồng
tiền ít ỏi để ủng hộ cho “Chương trình Hy vọng[1]”,
là được nhìn thấy những đứa trẻ thất học lại được cắp sách đến trường trở lại,
là được nhìn thấy những người trước đây nghèo khổ được sống những ngày tươi đẹp,
là nhìn thấy tổ quốc của mình ngày một giàu mạnh, đương nhiên là còn được nhìn
thấy bố mẹ và tất cả những người trong gia đình được vui vẻ và khỏe mạnh, ...,
những điều đó chính là hạnh phúc của tôi.
Hạnh phúc luôn không có một tiêu chuẩn
nhất định, chỉ cần trong lòng bạn cảm thấy hạnh phúc, thì bạn chính là một người
hạnh phúc.
Thứ 2, ngày 31 tháng 12 năm 2012.
Duy Phong (Lê Đình Sơn) dịch.
Ghi chú: Bài này nguyên văn chữ Hán trên Giáo trình Hán ngữ, quyển 5 của Đh VH&NNBK. Bản dịch được biên tập tại sau buổi học trên lớp, dưới sự hướng dẫn của giảng viên môn học và có sự tham khảo lời dịch của các bạn trong lớp.
[1] Chương trình Hy vọng: là một hoạt
động quyên góp trợ giúp cho những trẻ em do hoàn cảnh gia đình nghèo khó mà thất
học được quay lại trường học do Quỹ phát triển Thanh thiếu niên Trung Quốc phát
động và tổ chức. Hoạt động này nhận được sự ủng hộ rộng rãi của các giới trên
toàn Trung Quốc. Đến cuối năm 1998, đã thu được số tiến trợ giúp là hơn 1 tỷ ba
trăm triệu nhân dân tệ, xây dựng mấy trăm trường tiểu học, hy vọng giúp cho
hàng triệu trẻ em thất học được đến trường.