Duy năm Quý Tỵ
hai không mười ba, nước Việt ta, nhằm ngày mồng một tháng tám, mùa thu. Nhân
văn Hán Nôm chân trắng, hậu học Lê Diễn Hối, nước mắt rửa mặt, tức tưởi đề vài
lời, trước là để cảm kích chiếc điện thoại đã vì ta mà hỏng, sau là cảm tạ cái
công bấy lâu nay nó đã vì ta mà hoạt động suốt ngày đêm không ngừng nghỉ, rằng:
Nước Việt Nam ta, theo dòng Cộng Sản.
Sáng tựa đèn pha, nhân từ hữu hạn.
Từ khi ta ra Kinh, vẫn hằng mong nghiệp
lớn.
Biết bao đêm trằn trọc, đến mất ngủ triền
miên.
Từ khi ngươi giúp sức, việc ta cũng nhàn
nhiều.
Vậy mà:
Trời cao không có mắt, kẻ nghèo khó ngẩn
ngơ.
Điện thoại có tội chi, mà nay còn đâu nữa.
Ngẫm mi:
Lúc bình thường theo ta đây đó, vẫn giúp
ta nghe gọi nhắn tin.
Lại nhiều khi nhàn rỗi vô công, phây búc
kia lượn lờ chém gió.
Quả là công lao luôn đầy đủ, lúc hỏng rồi
còn nức tiếng thơm.
Nay ta cuộc sống nhiều khó khăn, nghĩ đến
mi càng thêm cay đắng.
Giờ đây:
Không mi thêm buồn tẻ, cuộc sống có chi
vui?
Thân cô nơi đất khách, vẫn mong cuộc gọi
nhà.
Nào đâu là mộng ảo, chân trắng lại tay
không.
Biết đến tận khi nào, mới có một em khác?
Mi giờ nơi cát bụi, đùa giỡn với gió
trăng,
Có hay chăng nghĩ đến, chủ nhân xiết buồn
đau.
Lúc mi lành hữu dụng, lúc hỏng mong phù trì.
Ôi! Đau đớn dường nào!
Mong mi ở nơi nao, hãy về đây nhận lấy.
Thượng hưởng!!!
Thứ
6, ngày 6 tháng 9 năm 2013.
Duy Phong Lê Đình Sơn