Núi Bình Sơn
Lại nói,
một trưa nọ Duy Phong cùng đồng môn họ Vương đi uống rượu cạnh bến xe lửa, khi
đã ngà say, cả hai đứng dậy ra về. Đi được một đoạn, họ Vương nảy ý muốn cuốc bộ
qua núi Bình Sơn, vòng đường Tam quan đạo quán để về Hải Vận. Duy Phong bùi tai
gật đầu, cả hai ngược lại nhằm hướng Bình Sơn loạng choạng bước.
Núi Bình
Sơn nằm sát ngay mé hữu bến xe lửa thành phố, núi tuy không cao nhưng được cái
trùng điệp lên xuống tựa thế rắn trườn, chạy dài đến ba bốn chục dặm, từ trên
núi có thể trông ra tận biển. Cây cối bốn mùa xanh um, muôn thú cũng toại kì sở
trưởng. Trên núi có động Bích Liên, nghe nói là nơi trước đây Vô Vi đạo trưởng
tu luyện đắc đạo. Động ấy đến nay vẫn còn, nhưng ít người tới lui, thành thử
hương tàn khói lạnh, ảm đạm mà thương tâm. Chân núi giờ đây chung cư cũng mọc
lên san sát, dân cư tuy đông đúc nhưng ít người lên núi, thành thử trên núi
quanh năm tĩnh mịch, cỏ dại mọc lấn lối đi.
Duy,
Vương hai người men theo lối mòn ngay đầu đại lộ đi ngược lên núi, mới đầu đường
lên còn thoải, bước đi còn lẹ, nhưng đường càng lúc càng dốc, cứ leo được chừng
hơn trăm bước lại phải đứng lại thở lấy hơi. Lúc này giờ đã quá ngọ, trời nắng
như đổ lửa, may thay gió núi vi vu, hương rừng thoang thoảng, men rượu cũng
theo mồ hôi mà ra gần hết. Hai người lại đi chừng hơn hai dặm, bỗng thấy một vườn
thanh mai (yangmei), trái nào trái ấy chín tươi, đỏ tía mọng nước, tựa như mời
gọi. Đương lúc khát, lại thấm mệt, hai người tính mua ăn. Nhưng nhìn quanh tứ
phía, không một bóng người, hai người đánh bạo vào hái ăn thử, tiền trảm hậu tấu.
Hai người đương ăn, mới chừng được dăm trái, bỗng thấy hoa mày chóng mặt, chân
tay bủn rủn, tựa như trúng gió, bất giác ngồi dưới gốc cây, lịm đi mà không hay
biết. Chừng hai canh giờ sau, hai người dần tỉnh, hoảng quá liền dồn hết sức
bình sinh, chạy nhanh xuống núi. Lúc qua Tam quan đạo quán, thấy mở cửa, hai
người bảo nhau vào bái lễ. Đương toan ra về thì có một đạo trưởng râu tóc tốt
tươi mà đen óng, tay cầm phất trần xuất hiện, hỏi mới biết là người trông nom đạo
quán, tuổi tuy chưa đến tứ tuần mà đạo hạnh cao thâm. Thấy hai người mặt mũi phờ
phệch, đạo trưởng ấy mời hai người vào khách đường uống trà đàm đạo, dò hỏi lai
lịch, căn nguyên. Duy, Vương hai người đem chuyện ở vườn thanh mai nhất nhất kể
lại, bỗng đạo trưởng ấy ồ lên thất sắc, nói:
- Hẳn là
hai người đã gặp phải yêu quái rồi đó. Chỗ vườn thanh mai hai người nói, trước
đây vốn là một bãi tha ma, sơn nhân chết đều đem chôn ở đấy. Mấy năm nay không
biết từ đâu xuất hiện một con yêu quái, chuyên hoành hành tạo nghiệt quanh đấy.
Lạ thay, nó chỉ hại nam nhân, không hại nữ nhân. Hễ gặp nam nhân thì tạo ảo ảnh
như hại vị thấy, khiến họ ngất đi, sau đó hút sạch dương khí, khiến cạn sức mà
chết. Trước đây, có lần ta tương kế tựu kế, trá ngất để nhử yêu quái, mới biết
đấy là một nữ yêu, hút dương khí nam nhân để tu luyện. Lần đó ta giao đấu với
nó, mà chưa phân thắng phụ, từ đấy đến nay nó dè chừng hơn, ta mấy lần nhử mà
không đặng, không ngờ nay lại xuất hiện để hại hai vị. Hai vị thực là đại phước,
bằng không đã bị yêu hút sạch dương khí mà chết rồi.
Duy,
Vương hai người nghe nói mà toát mồ hôi hột, chắp tay cảm tạ trời đất. Đạo trưởng
lấy từ trong tay áo ra một lọ nhỏ, mở nắp đổ ra tay hai hạt màu đỏ bé tựa hạt đậu,
đưa cho mỗi người một viên, nói:
- Đây là
phục dương đan, có thể giúp hai người hồi phục lại dương khí.
Hai người
nghe vậy, vội uống ngay. Trong khoảng thời gian uống hết tuần trà, đã thấy sức
lực trở lại, liền cảm tạ vị đạo trưởng thêm lần nữa. Đạo trưởng bảo hai người
ngồi đợi, ra hậu viên hái hai trái đào, đưa cho hai người, dặn trở về tắm gội sạch
sẽ, giờ Tý đêm ấy đem ra ăn, xong rồi ngồi xếp bằng, trong đầu không nảy tạp niệm,
thì sáng ra sẽ hoàn toàn hồi phục, yêu khí cũng sẽ không còn.
Hai người
vái tạ đạo trưởng, vội xuống núi bắt xe bus về trường, vào nhà ăn gọi hai tô
shachamian, ăn xong ai về kí túc người nấy, hẹn sáng hôm sau lên thư viện gặp mặt.
Hôm sau, trời vừa hửng, Duy, Vương hai người đã có mặt
trước cổng thư viện, mặt mũi ai nấy đều hồng hào, sức tựa vật trâu, mừng mừng rỡ
rỡ, bảo nhau từ sau không đi mạo hiểm nữa.
Hạ Môn, chiều 30 tháng 8 năm
2017.
Duy Phong Lê
Đình Sơn

