Thứ Sáu, 10 tháng 8, 2018

Chợ Bút (Thị trấn Bút Sơn)


Một ngày bên ngoài, mươi ngay ở nhà. Chẳng phải nói ở nhà thay đổi nhanh, mà là khi mọi thứ đã trở nên quen thuộc, thì bất kì chuyển động nhỏ nào cũng trở nên to lớn. Mỗi lần về quê, thoảng có dịp ghé thăm lại một chốn xưa cũ nào đó, tôi cũng không khỏi hụt hẫng khi quang cảnh đổi thay quá nhiều. Bức tranh xưa vẫn vậy, nhưng màu thì đã bạc, đôi chỗ đã bong tróc, thời gian đúng thực chẳng chừa gì ra.
Thẳng cổng chợ nhìn vào
Chợ Bút… nằm ngay đầu bên kia ngã tư Gòng (Goòng), mé trái con đường chạy thẳng ra Ủy ban Huyện. Chợ Bút vẫn thế, vẫn là chợ. Song, cái vẻ duyên dáng của cô gái mười tám đôi mươi đã đâu mất, thay vào đấy là dáng vẻ cộc kệch, tóc tai bù xù của một bà mẹ bỉm sữa, chẳng còn sự quyến rũ năm nao. Cứ đà này, rồi độ dăm bảy năm nữa, có khi chợ cũng lụi. Rồi cái tên Chợ Bút cũng dần chìm vào dĩ vãng, nơi thoảng vẫn hiện trong trong sâu thẳm kí ức của những kẻ ôm hoài xưa cũ.
Gốc bàng mé trong cổng chợ
Tôi cũng không nhiều kỉ niệm với Chợ Bút, chẳng qua là xưa học ngoài huyện, nên thoảng phải ngang qua, thành thử cái tên thì rất đỗi quen thuộc, song hình dong thì lại có đôi phần lạ lẫm. Đôi ba lần vào chơi cũng chẳng để lại nhiều ấn tượng, song những gì đã nhớ thì lại chẳng bao giờ phai.
Quạt bánh đa
Tôi không thích cái sự nhiệt náo chốn chợ búa, thị thành, nhưng lại thích xem cảnh người người trao đổi, bán mua. Cứ xem cảnh người mua kẻ bán, người chèo kẻ néo, hay những câu chuyện lúc vắng khách của mấy bà đi chợ, mà cũng nghiệm ra được khối điều to tát. U tôi là một người khéo chuyện chợ búa, cứ xem U với chiếc xe đạp ông cố vấn mà nuôi dạy bốn chị em chúng tôi nên người, vậy cũng đủ biết. Tôi học được ở U tôi rất nhiều, đều là những đạo lí ở đời, mà chẳng thầy cô hay trường lớp nào dạy.
Một hàng tạp hóa
Chợ Bút nằm ở vị trí quá đẹp, ngay ngã tư thị trấn, thành thử trái với cái đạo sinh tồn của Lão - Trang. Thà rằng cứ nằm trong xó, thì còn mong thọ. Đằng này...! Nhưng rồi cũng chẳng trách được ai! Trời đất bao la, còn có chỗ khiến người ta không hài lòng, nói gì cái chợ. Chẳng nhẽ mặc bộ đồ tây mà đi đôi tổ ong, trông cũng nghịch mắt.
Mấy cô hàng hoa
Chỉ mong, mỗi lần về quê có dịp ra huyện, ngang qua thấy chợ vẫn còn, thì tạ ơn lãnh đạo lắm lắm! Rồi cũng chỉ biết mừng mừng tủi tủi, thở phào mà tự an ủi: may quá, chợ vẫn còn!
Lối vào hàng cá, hai bên là hàng rau

Hoằng Hoá, chiều 10.08.2018
Duy Phong Lê Đình Sơn