“Nửa đêm về đến nhà, trước cảnh thay đổi
của quê hương, liền ghi vội mấy câu”.
Con đường làng uốn
khúc từ đông sang tây, giờ đây đã trải bê tông nhẵn lì. Những bụi dương xỉ và
những hàng rào cây mây ven đường giờ cũng không còn, bê tông đã thay thế tất cả.
Thực nhớ và thèm cảm giác được đi chân trần trên đất. Thoảng, chỉ còn sót lại
vài gốc dừa may mắn thoát chết trong phong trào hiện đại hoá - bê tông hoá nông
thôn, chúng đứng lẻ loi giữa đất trời, không một lời than vãn, chỉ âm thầm cho
nước ngọt và gió mát đêm hè.
Cánh đồng làng nằm
ngay mạn phải đường giờ cũng không còn, người ta lấp đồng lấp ruộng, một phần
trở thành đất thổ cư. Những người hiểu chuyện thì suốt ngày vội vã cuộc mưu
sinh, chẳng ai rảnh lo chuyện không đâu. Đám trẻ thì đâu hiểu chuyện gì đang diễn
ra, những tiếng cười còn đầy thơ dại. Hè về, không còn từng đợt gió nồm nam thổi
ngược dưới mạn An Hảo lên, cây cối che chắn hết thảy. Cánh đồng xưa kia được ví
như Sầm Sơn của xóm, ngày hè, bất cứ khi nào ra ngồi cũng thấy dịu người, thực
khác với bây giờ, hầm hập khí nóng từ bê tông bốc lên.
| Đường về nhà lúc nửa đêm |
Những mặt ao ven
đường cũng đang dần bị lấp, lấy đất làm nhà hoặc bán chác. Nhớ một thời, khắp
nơi thi nhau đào ao thả cá, đến giờ thì lại đua nhau lấp ao. Thực là, thế lớn
trong thiên hạ, cứ đào xong thì lại lấp, lấp xong rồi lại đào thì chắc đợi đào
hố rộng một dài hai. Lấp ao, cũng đồng nghĩa với việc những cầu ao cũng bị lấp.
Lấp luôn hình ảnh những bà chao cỏ, những cô giặt chiếu, những trẻ buông câu. Lấp
luôn hình ảnh những cái mồm cá ngớp ngớp nổi lên mặt nước ăn sáng mỗi sớm mai.
Lấp luôn cả nơi đám nít trốn nhà ra tắm mỗi trưa hè.
Những cây rơm vàng
óng, những con trâu con bò cột bên nằm nhai lại, đôi mắt nhắm nghiền như đang
nhớ lại điều gì đó, giờ đây cũng không còn. Con đường chạy thẳng lên uỷ ban xã,
trước đây cứ độ này, cũng phơi đầy những rơm rạ, thơm mùi lúa mới, giờ cũng lui
vào quá khứ. Những khóm đìa thanh hoa vàng óng, những con choành choạch bay tí
tách, cũng chỉ còn lại giữa khoảng không, rồi vụt mất không dấu vết.
Cảnh quan quê nhà
giờ đây nom có vẻ trang trang hơn, nhưng cái gọi là quê cũng dần theo đó mà biến
mất. Những căn nhà cấp bốn lợp ngói, những căn nhà lá trong ngõ tối đêm sâu đóm
lập loè cũng dần bị thay thế bởi những căn nhà ống, những căn nhà tầng cao ráo.
Quê, giờ đang chuyển mình lên phố. Có vẻ, tấm áo khoách mang tên thành phố lại
lôi cuốn được những người nông dân vốn đã quen bao năm đồng ruộng, dường như ai
cũng thèm khát thoát cảnh quê.
Kìa, vút một vệt
sáng như sao băng ngang qua vườn, chắc hẳn là anh đóm chuyên cần lên đèn đi
gác. Anh lặng lẽ, lẻ loi và mờ nhạt giữa ánh đèn đường. Những anh đóm khác có lẽ
đang ở một nơi rất xa và mơ hồ, nơi ấy gọi là trước đây, trong ký ức của một
thanh niên sắp tuổi 30, hay ngồi ngẩn ngơ.
Hoằng Hóa, 23h00, 06.06.2019
Duy Phong Lê Đình Sơn