Giỗ Bà Cố (Mẹ của Bà Nội, cũng tức Bà Ngoại của Bố tôi) nhằm ngày hăm tám tết. Ông Cậu tuy là em út trong nhà, song lại được nhận trọng trách thờ cúng các cố, chăm lo giỗ chạp. Nhà Ông Cậu trên phố, từ quê lên cũng không quá xa. Trước đây, mỗi đến giỗ chạp, Bố tôi và các chú đều đạp xe lên, sau này thì chạy xe máy. Từ ngày xây cầu Hoàng Long, hầu như không còn đi đường cầu Hàm Rồng [cũ], rồi từ ngày có cầu Nguyệt Viên, đường lên nhà Ông Cậu cũng nhanh hơn.
| Chuẩn bị xuất phát |
Nhiều năm trở lại
đây, tôi thường được giao trọng trách đưa đón Bà Nội lên nhà Ông Cậu chơi rồi
ăn giỗ, thoảng có năm bận việc thì có các chú thay chân. Năm nay, Bà Nội đau
chân mỏi gối, nên không lên được, nên Ông Nội lên thay. Ông Nội trước nay rất sốt
sắng công việc, từ chiều qua đã liên tục nhắc tôi đúng 7h sáng sẽ xuất phát, sợ
tôi quên, 6h sáng nay Ông còn lên nhà giục xuống ăn sáng để lên đường cho sớm.
Hai Ông cháu, người xách gói quà, người cầm đĩnh vàng, chú Tới còn gửi nguyên
con gà để Ông xách lên gửi giỗ.
Những ngày áp Tết,
công việc ai cũng bận rộn, những người có thể lên phố ăn giỗ như tôi có xứng
đáng được gọi là thiên thần?
Thanh Hóa, 22.1.2020 (28 Tết Canh Tí)
Duy Phong Lê Đình Sơn