Khoảng 9 giờ tối hăm bảy Tết, cậu cả thất thểu về đến nhà. Lúc bấy giờ, phụ thân đại nhân đương xem phim, đấy là thói quen của đại nhân bao năm nay, cơm tối xong, thường nằm xem phim, rồi thích ngủ khi nào thì ngủ. Mẫu thân thì đương loay hoay dưới bếp, dẫu không có việc gì, song cũng cứ phải cố cho có việc để không rỗi chân tay, đấy là thói quen của mẫu thân.
Thấy cậu cả về, phụ
thân có vẻ không hài lòng, tại sao bây giờ mới về? Phụ thân là vậy, đi đâu thì
đi, làm gì thì làm, nhưng Tết nhất hay công việc gì thì cũng phải sớm có mặt ở
nhà, nhất là cậu lại đi cả năm, lần nào về cũng chỉ ở nhà hôm trước hôm sau, rồi
lại bay nhảy. Cậu cả biết ý, lân la đánh tiếng hỏi, xem tình hình Tết nhất đã sở
đến đâu. Phụ thân lên tiếng, Tết có gì mà phải lo, khi gà ngoài chuồng, rau
ngoài vườn, gạo nếp và đỗ xanh thì đã sẵn trong kho cả tháng nay... Cậu cả cười
hì hì, vậy là đại nhân lại vui. Phụ thân là vậy, nghiêm nhưng thoải mái, nóng
mà lại hiền, việc gì không nên không phải, lên lớp cho một hồi, xong thì thôi.
Cậu cả, nhưng chưa
lo được gì cả, ngại quá. Thôi thì sáng mai dậy sớm, quét dọn lau nhà, giật lá
gói bánh, gói nem.
Vậy là Tết đã đến
đít rồi!
Hoằng Hóa, tối 12.02.2019 (27 Tết Kỉ Hợi)
Duy Phong Lê Đình Sơn
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét