Giếng nhà lại trong sau bao năm tù đục.
Giếng nằm ngay trước
nhà, thành giếng xây bằng gạch đỏ, ngoài trát xi măng. Tôi sinh ra đã thấy giếng
trước nhà, cũng uống nước giếng mà lớn lên. Giếng được đào và xây từ khi nào,
trong nhà cũng không ai nhớ rõ, Nội tôi bảo có từ thời Ông Cố. Trước, nhà Ông Cố
tôi ở đây, sau để lại cho Thầy U tôi để chuyển lên phố.
Cuối những năm 90,
phong trào khoan giếng nổi lên, Thầy U tôi cũng cố gắng khoan giếng cho bằng
xóm bằng giềng. Từ ngày có giếng khoan, giếng khơi trước nhà nhiều phần bị ghẻ
lạnh, nguồn nước truyền thống bơ vơ trước bể nước hiện đại. Giếng khơi trước
nhà từ chỗ phục vụ mọi sinh hoạt, bây giờ chỉ còn dùng vào rửa ráy và tưới rau,
sứ mệnh của nó đã được cắt bỏ đi nhiệm vụ quan trọng nhất.
Hơn chục năm trở lại
đây, mấy chị em tôi lần lượt xa nhà, thầy u tôi nhiều khi bận việc cũng sớm đi
tối về, cái giếng khơi càng không dùng đến. Rồi cũng không biết từ bao giờ, một
vài nhánh cây đặt ngang miệng giếng làm chỗ leo cho đám mồng tơi, trong một thời
gian dài ánh mặt trời không thể chiếu rọi xuống. Thoảng tôi về, gạt mấy nhánh
cây nhìn xuống, một vài con chẫu chuộc sẩy chân rơi xuống tự khi nào, ngồi chỗm
chệ trên nhánh cây nổi ngang mặt giếng, oai phong lẫm liệt, kêu oang cả giếng,
chẳng khác nào bá chủ một vùng trời.
| Một góc giếng nhà |
Tuần trước, Thầy tôi nảy ý thau giếng, nên
cùng cậu em tôi hút nước vét bùn, đổ sỏi vùi cát, loay hoay mất hai ngày trời.
Giếng nhà sau bao năm bị lãng quên, nay lại trong trở lại, trong lành mát ngọt,
tựa nước quê hương. Tôi trở về nhà, múc liền vài xô rửa mặt mũi chân tay, bỗng
tỉnh táo nhẹ nhõm, bao nhiêu phiền muộn lại được chính dòng nước năm xưa nuôi
tôi lớn khôn gột sạch.
Hoằng Hóa, tối 29.04.2020
Duy Phong Lê Đình Sơn

